Bước vào cung điện âm nhạc lộng lẫy này, cảm xúc đầu tiên không phải là choáng ngợp, mà là sự kính phục. Ngước lên là những mái vòm được chạm khắc và vẽ đầy màu sắc phức tạp, trước mắt là những hàng ống đàn organ xếp chồng lên nhau, như thể cả bức tường đang chờ đợi để thở. Bốn hàng phím đàn lặng lẽ đứng đó, nhưng dường như có thể đánh thức tâm hồn của cả không gian bất cứ lúc nào. Ánh sáng chiếu xuống từ những ô cửa kính màu, sự giao thoa giữa màu vàng và màu đỏ tạo nên một bầu không khí ấm áp và trang nghiêm, khiến người ta vô thức chậm bước chân.
Đứng trước sân khấu, tôi chợt hiểu ra rằng âm nhạc không chỉ là âm thanh, mà là sự kết hợp giữa kiến trúc và nghệ thuật. Mỗi ống đàn, mỗi vòm cổng, mỗi mảnh ghép mosaic, đều đang tạo nên một sân khấu cho âm thanh. Khi giai điệu vang lên, không chỉ không khí rung động, mà là cả không gian và trái tim con người. Nơi đây cho tôi cảm nhận được rằng, sự theo đuổi cái đẹp của con người có thể đạt đến mức độ cực kỳ tinh tế và thuần khiết.