Bài dự thi Cuộc thi viết và chia sẻ về du lịch “Tự Do Khám Phá – Theo cách bạn muốn” của bạn Trương Thị Kiều Tiên, về chuyến ghé thăm Jakarta nhân cơ hội ủng hộ đội tuyển bóng đá Việt Nam.

– – – – –

đội tuyển bóng đá việt nam trên sân bóng ở jakarta

Quyết định

Suy nghĩ ban đầu, tôi sẽ chờ đến khi đội tuyển Olympic vào trận cầu tranh chung kết thì mới bay sang Jakarta để xem, nghe đầy tham vọng và hơi điên rồ nhưng phải là một trận sống mái thì mới xứng đáng cho một quãng đường, vậy mà cho đến khi tôi tiễn họ ở sân bay, tôi nghĩ, mình cần phải bắt đầu chuyến đi càng sớm càng tốt.

Chuẩn bị

Jakarta chưa bao giờ nằm trong danh sách những nơi tôi muốn đến, nhưng thật đi sự đã thay đổi kể từ khi tôi biết lịch thi đấu của đội tuyển, tôi đặt tất cả các nơi mà họ đến và sẽ chiến đấu trở thành mục tiêu của mình.

Và đó là lý do tôi tính toán cho chuyến đi này khá thận trọng. Tôi chưa hiểu về Jakarta trước đây, lại không có hứng thú, nên thông tin biết được rất ít ỏi, vì vậy, các khâu vé máy bay, nơi ở đều rất được chú trọng.

Vé máy bay, vốn dĩ tôi không đặt trước, sau cùng phát hiện từ Sài Gòn, chỉ có duy nhất Vietnam Airlines có chuyến trực tiếp đến Jakarta, đương nhiên, giá cả không hề dễ chịu. May mắn, tài khoản dặm tích lũy ba năm qua giúp tôi đổi đủ vé một chiều sang Indonesia, lại đúng ngày đội thi đấu với Nhật Bản, tôi vui thầm, may mắn sẽ nối tiếp may mắn. Chiều về bắt buộc phải chi tiêu khá nhiều, tôi dùng tất cả các kênh tìm kiếm, sau cùng chọn được Scoot Airlines, có thể quá cảnh ở Singapore tầm một ngày, tôi có thể tranh thủ gặp bạn ở đấy và ghé qua Haji Lane tham quan phố nhiều màu đã xem trên mạng. Giá vé không đắt, cũng không rẻ, nhưng chấp nhận được cho chuyện ghé chơi hai nước trong cùng một chuyến đi.

Chuyện bay bổng tính xong, chuyện ở cũng khá đơn giản vì bình thường tôi vẫn luôn dùng Agoda để đặt phòng, lại có vài gợi ý tốt. Nơi ở của đội tuyển cũng có công bố trên báo, tôi chỉ việc chọn phòng mà sau này mới biết, mình chọn được flash sales, chỉ bằng nửa giá của người đến đặt trực tiếp.

Chuyện liên lạc sau vài lần kinh nghiệm du lịch một mình, tôi có nguyên tắc là dù thế nào cũng đều sẽ mua SIM của nước sở tại để dùng, vừa tiết kiệm pin hơn thiết bị phát wifi, lại không vướng víu. Tôi chọn mua SIM trên Klook, hẹn nhận ở sân bay. Bên bán rất niềm nở gởi mail hướng dẫn cụ thể cách thức nhận, khiến tôi vô cùng hài lòng. Một ngày quá cảnh tại Singapore cũng vậy, tôi cũng mua thêm SIM qua Klook, giá rẻ hơn mua trực tiếp mà chuyện gọi thoại lẫn online đều rất tiện lợi. Lúc nhận SIM ở sân bay Changi của Singapore suôn sẻ hơn nhiều, cậu thanh niên giao SIM lại rất cẩn thận khi thay SIM cho tôi, dặn phải đứng nép vào trong sảnh nơi bán để tránh chuyện SIM cũ rơi ra ngoài bị người đi qua lại giẫm lên.

Những chuyện quan trọng đã xong, tôi chỉ tìm hiểu thêm về việc đi lại các nơi. Grab và Go-Jek ở Indonesia đều rất phát triển, cuối cùng tôi không có gì phải lo lắng, chỉ chờ ngày khởi hành.

Klook ngay SIM 3G/4G dùng tại Indonesia

Đến nơi

Lúc đến sân bay, chuyện đầu tiên phát hiện là đặt nhầm sảnh nhận SIM, đành phải ngậm ngùi mua sim tại chỗ, giá đắt hơn gấp đôi. Nhưng dịch vụ của Klook quá tốt, tôi gởi mail báo nhầm để nhân viên không phải chờ đợi, định bụng là xem như mất SIM mất tiền vì sai sót của mình, sau cùng lại không thể hài lòng hơn khi họ gởi SIM về tận khách sạn, bao gói vô cùng cẩn thận. Tôi đúng là chẳng mất gì, lại có thêm trải nghiệm đáng nhớ.

Tôi chọn nơi ở khá xa trung tâm, chỉ đơn giản là vì không biết địa hình. Vốn dĩ khách sạn rất gần với trạm xe lửa, nhưng đó là trạm cũ, phố cổ. Tôi đi loanh quanh hết một chiều, phố xá có chút xô bồ, lại có xe ngựa chạy lẫn trong dòng người, lóc cóc lóc cóc khá vui tai.

Buổi tối, tôi gặp được khá nhiều bạn bè địa phương. Chủ yếu là vì tôi sử dụng Couchsurfing, một mạng lưới dân du lịch có thể gặp gỡ nhau nói chuyện rất vui, lại chia sẻ kinh nghiệm làm thế nào để sống ở Jakarta, làm thế nào để quen với nạn kẹt xe khủng khiếp ở thành phố này. Một buổi gặp mặt rất thú vị.

ăn tối cùng bạn bè địa phương ở jakarta

Jakarta đêm đầu tiên, đơn giản chỉ là kẹt xe vì buổi lễ khai mạc Asiad, sau cùng là tiếng xe ngựa vui tai khép lại một ngày dài.

Klook ngay tour tham quan địa danh ở Jakarta

Chỉ có tình yêu

Ngày thứ hai, tôi dọn đến nơi ở mới cùng chỗ với đội tuyển, anh tài xế nhiệt tình còn chở qua sân bóng gần đó, hỏi xem mua vé trước thế nào, rồi chở về lại khách sạn. Trước khi tới nơi, nhìn thấy vài người mặc áo có in chữ Vietnam, anh còn rất nhiệt tình chỉ cho tôi, xác định đúng là khách sạn đội đang ở, bảo tôi đừng lo. Thật dễ thương!

Tôi đến nơi thì là lúc đội đang tập nhẹ, cổ động viên cũng đang đứng chen lẫn với báo đài. Tôi còn trở thành thợ ảnh bất đắc dĩ, chụp cho cô chú từ phương xa đến, lại cũng vì một tình yêu bóng đá, quý cầu thủ như tôi mà thôi.

Nhận phòng xong xuôi, tôi thấy áo cờ đỏ sao vàng, mang cái nón lá bé bé cũng sao vàng cờ đỏ nâng niu từ nhà sang xuống sảnh chờ đội xuất phát. Trong lúc tôi tìm chỗ ngồi ăn trưa, một gia đình nọ cũng nhận ra nhau là người Việt Nam nhờ màu cờ sắc áo, gọi tôi đến ăn chung bàn. Nói chuyện vui vẻ, tôi mới nhận ra có chụp mấy cái ảnh của chú lúc sáng, liền mở máy lên đưa chú xem. Chú lớn tuổi bỗng hết sức vui mừng, vì cậu con trai hỏng điện thoại, tưởng mấy cái ảnh chụp chung với thủ môn Bùi Tiến Dũng đã mất, nay tìm lại được vui càng thêm vui.

Tôi cùng gia đình chú ra sân, đứng giữa xứ người nhìn cờ đỏ sao vàng là một niềm hạnh phúc không ngôn từ nào sánh nổi.

chụp hình cùng quốc kỳ việt nam ở jakarta

Tôi hoà vào đoàn người, cổ động hò hét, vỡ oà trái tim khi đội nhà ghi bàn vào lưới Nhật Bản, hồi hộp cầu nguyện cho họ giữ nguyên tỷ số đến hết trận, thắng lợi vẻ vang vào tiếp vòng trong. Các cậu trai trẻ, mang trên mình sứ mệnh phụng sự tổ quốc, thì chúng tôi, những cổ động viên mang tất cả tình yêu của chính mình và nhân lên nhiều hơn để gởi tặng họ, bằng tiếng vỗ tay hoan hô, bằng lời động viên khi ngã, bằng đôi chân không mỏi đi rất nhiều chặng đường để tới được gần nhất có thể.

em bé ở sân bóng jakarta

Tất cả chung quy lại đều chỉ là vì tình yêu, và chỉ có tình yêu mà thôi.

Trở về

Buổi tối sau trận đấu, tôi quay về khách sạn, ngồi dưới sảnh định ăn tối, lại gặp hai cô bạn cũng nhận ra nhau bằng màu cờ sắc áo. Hỏi ra mới biết, một người bay từ Hà Nội sang, một người tận Hàn Quốc, cũng chỉ có thể vỗ tay động viên nhau, chúng ta thật là các cổ động viên yêu nghề.

Mấy chị em nói chuyện càng lúc càng thân, sau cùng chốt lại cái hẹn khi nào đội vào chung kết lại sang hôm nữa, chắc như cột được đóng đinh.

(Mà đội vào thật, và ba người lại gặp nhau, tại Jakarta chỉ trong vòng một tháng, thật là yêu nghề.)

Ngày hôm sau, tôi rời khách sạn từ sớm cho kịp chuyến bay, đội tuyển cũng tiếp tục hành trình chinh phục đấu trường Châu Á. Họ giành được nhiều vinh quang, lẫn yêu thương vô bờ từ người hâm mộ, tôi thật vô cùng hài lòng với chuyến đi của mình.

Trải nghiệm tốt, cảm xúc quý giá, thời gian thích hợp. Hành trang chu du dày thêm, tình yêu bóng đá lại vun đầy hơn trước, không chỉ dành cho các cậu ấy, mà cho tất cả những anh chị em bạn hay bất kỳ cổ động viên nào tôi có dịp đồng hành với họ.

Chúng tôi chẳng có gì nhiều, ngoài tình yêu!

Từ một người chưa có ý định đi Jakarta, Kiều Tiên đã trở nên yêu thành phố này mất kể từ lúc đặt chân xuống mất rồi. Còn bạn thì sao?

Khám phá Jakarta nhiều hơn nữa!

Xem thêm các bài viết về Indonesia tại đây:

Facebook Comments